Đặt banner 324 x 100

Mặc áo ra đường mà đầu vẫn đang họp - chúng ta đang ổn không?


Hôm qua một người bạn nhắn tin: "Mình mua được cái áo đẹp lắm, nhưng mặc vào chụp ảnh xong cũng không thấy vui hơn." Mình ngồi với câu đó khá lâu.

Không phải vì câu đó lạ. Mà vì nó quen đến mức đáng lo.

Có một giai đoạn, mình mua đồ rất nhiều. Không phải vì cần. Mà vì mua xong thì có cảm giác gì đó - dù chỉ khoảng 15 phút. Sau đó lại trở về đúng cái trạng thái cũ: làm việc mà không thấy mình đang làm gì, sống mà không thấy mình đang sống đâu.

Sau này mình mới biết đó không phải "lười biếng" hay "chưa đủ cố gắng". Mình đã đọc kỹ về hội chứng burnout là gì - và nhận ra mình đã ở trong đó từ khá lâu mà không hay.

Thời trang không phải vấn đề. Nhưng đôi khi nó là tín hiệu.

Người ta hay nói "ăn mặc đẹp thì tự tin hơn" - đúng, nhưng chỉ đúng khi cái người mặc đồ đó còn cảm nhận được gì. Khi đã vào trạng thái cạn kiệt thật sự, mặc gì cũng không chạm được vào bên trong nữa.

Mình không nói điều này để mọi người ngừng mua sắm. Mình nói để chúng ta thử hỏi: lần gần nhất bạn mua đồ, bạn mua vì thích - hay vì đang cần lấp đầy thứ gì đó?

"Tri túc giả phú" - Lão Tử viết câu này không phải để dạy tiết kiệm. Mà để nói rằng người biết mình đang có gì, người đó mới thật sự giàu.

Sức khỏe tinh thần và cách mình chọn đồ mặc

Dần dần mình thay đổi cách tiếp cận. Không phải ngừng mua - mà bắt đầu mua có ý thức hơn. Chọn những thứ mình thật sự thích, không phải thứ đang giảm giá hay đang trending.

Trang wordonwear.com có một góc nhìn mình thấy khá khác: sức khỏe tinh thần không phải điều tách rời khỏi việc bạn mặc gì, ăn gì, đi đâu mỗi ngày. Nó là tổng hòa của tất cả.


Bạn mặc đồ để trở thành ai - hay để thoát khỏi ai?

Thông tin liên hệ


: wordonwear
: Word On Wear
: 0909886915
: 1472 Võ Văn Kiệt